Người chọn níu giữ, ta chọn buông bỏ...

Người chọn níu giữ, ta chọn buông bỏ…

Có những ngày tháng mà trải dài trên đó luôn là cái cách ta phải đưa ra những chọn lựa của riêng mình.

Yếu đuối để đổi lấy sự thương hại hay gai góc để từng bước để bước ngang qua những bạc bẽo của lòng dạ con người. Người chọn níu giữ, ta chọn buông bỏ…

Ta của những ngày tháng gai góc…

Ta không biết chắc mình đã bước được tới đâu giữa lưng chừng cuộc đời mình! Ta cũng không rõ những thứ cảm xúc trong ta bây giờ được định nghĩa là mạnh mẽ, vô cảm hay sáo rỗng, ta chỉ biết rằng nó gai góc. Ta không còn cảm giác mình mạnh mẽ một cách giả tạo, như một lớp vỏ bọc của sự yếu đuối trong ta nữa.

Ta của hiện tại dường như đã chẳng còn muốn dựa vào vai một ai đó để khóc lóc nữa, chỉ là những cái cười nhạt với người & với chính ta; với những thứ ngược ngạo xảy ra trong đời ta cứ như trêu ngươi…

Ta vẫn là ta, vẫn là đứa con gái của tuổi 27, vẫn vui cười; đó là tất cả những điều mà mọi người có thể nghĩ về ta của hiện tại. Bởi ta đã tự học cho mình cái cách để ngậm hết những hụt hẫng với lòng dạ con người, cái cách để trở nên gai góc.

Ta ghét cái cách họ nhìn ta một cách thương hại, ta ghét cái cách họ cười nhạo vào sự yếu đuối của mình. Ta không muốn ném cho họ thêm bất cứ cơ hội nào để làm những điều đó.

Câu nói đã cũ nhưng cứ càng lúc càng ngấm vào tận sâu trong tâm tưởng: ” Sống mạnh mẽ lên, yếu đuối cho ai xem”! Là cuộc sống dạy lòng người hay lòng người dạy ta cách gai góc để tồn tại…

Ta nhìn họ ngược xuôi trong cuộc sống của họ, nhìn họ lướt qua cuộc sống của chính ta; sao ta chẳng còn những tha thiết muốn níu giữ một người. Chẳng có ai vì thiếu đi một người nào đó mà có thể chết được, ta vẫn cứ cười với cuộc sông theo cái cách như vậy. Họ, bất kể là ai, dừng lại hay bước ngang qua đời ta thì cứ như họ muốn.

Ta đã từng muốn níu những thứ mà ta thích, ta dành nhiều tình cảm; nhưng rồi ta nhận ra đó chưa từng là cách thực sự để nắm giữ. Ta của những gai góc thực tại cứ muốn buông hết mọi thứ và theo đuổi những tham vọng của chính mình.

Ta của những ngày gai góc nhận ra mọi thứ tình cảm dường như là vô nghĩa so với những ước mơ và tham vọng ta muốn đạt được. Ta chẳng thể đem những yếu đuối ra để đổi lấy sự thương cảm trên con đường của mình mãi được, ta muốn con đường ta đi phải thực sự in những dấu chân của chính mình.

Ta chẳng cần người thương ta, bởi mục tiêu của ta chẳng phải là sống để lấy lòng người. Ta cũng chẳng dành hết tình cảm của mình để thương người, bởi ta còn bận thương lấy chính bản thân mình….

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *