Rồi cũng sẽ đến lúc con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mẹ

Rồi cũng sẽ đến lúc con trưởng thành và rời khỏi vòng tay mẹ

Sẽ có những lúc, bế con còn đỏ hỏn trên tay từ bệnh viện về nhà, con khóc lóc cả đêm không chịu ngủ. Bạn vừa mệt sau sinh chưa kịp hồi sức đã phải đối mặt với những đêm thức trắng bên con. Niềm vui, hồi hộp, hạnh phúc khi đón con yêu vào lòng sau 9 tháng 10 ngày mang thai, được thay thế bằng sự căng thẳng, mệt mỏi, kiệt sức.

Sẽ có những lúc, 2h sáng con bỗng mở mắt rồi nhìn mẹ trân trân không có dấu hiệu nào muốn đi ngủ tiếp. Bạn chỉ biết nằm cạnh nhắm hờ mắt mà không dám ngủ quên. Sáng dậy, quầng thâm mắt lại đậm dần.

Sẽ có những lúc, con sốt cao, nghẹt cả 2 bên mũi không thở được, con khó chịu, con khóc lóc, bạn phải ôm con vào lòng, chăm sóc con cả đêm.

Con lớn hơn một tí, con bám bạn nhiều hơn, con bắt bạn chơi cùng, con liên tục hỏi : Đây là gì hả mẹ, tại sao nó lại như vậy, mẹ đang làm gì đó…Sẽ có những lúc, các câu hỏi đó hoá ra phiền phức, vì nó khiến bạn thiệt là nhức đầu.

Con bắt đầu ăn vạ, khóc lóc ẩm ương nếu mọi chuyện không đúng ý của con. Nhiều lúc bạn phát cáu với tiếng khóc inh ỏi chói tai đó. Bạn thèm được mắng chửi con, bạn thèm được đánh đòn con. Vì đó là cách dập cơn khóc nhanh nhất.

Rồi hàng tá những vấn đề không tên liên tiếp phát sinh trên hành trình này. Con vứt đồ ăn, con la lối, con hờn dỗi, con phá hư tất cả mọi thứ trong nhà…Bạn bắt đầu nghi ngờ khả năng làm mẹ của mình, bạn nghi ngờ lựa chọn sinh con ra đời là đúng hay sai. Bạn cảm thấy mất hết tất cả tự do, hoài bão, ước muốn của riêng mình. Bạn cảm thấy cuộc sống này thật tù túng, mệt mỏi.

Nhưng…cuối cùng con cũng lớn khôn.

12 năm sau, con bắt đầu đóng chặt cánh cửa phòng khi quay về nhà sau giờ học. Dù bạn muốn hỏi thăm con thật nhiều, cũng chỉ nhận lại những câu trả lời qua loa.

Con vào tuổi 18, con bắt đầu cho một bước ngoặc mới của cuộc đời, bạn sẽ phải tập lùi bước dõi theo bóng lưng con.

Ảnh nguồn Internet

Con đi học xa nhà, 1 tháng thậm chí là 1 năm mới được gặp con một lần. Bạn nhớ con lắm nhưng không dám nhắn tin vì sợ con phân tâm không tập trung học được.

Con đi làm, con càng bận hơn, những cuộc điện thoại ngắn ngủi dăm ba câu lại càng thưa thớt.

Con cưới vợ rồi có con, con bắt đầu xây dựng gia đình mới. Những chuyến về thăm quê được thay thế bằng chuyến du lịch cho các cháu.

Bạn sẽ lại thèm quay về cách đây vài chục năm, khi con còn bồng bế trên tay. Bạn thèm ngân nga lại những bài hát ru ấy, thèm nghe tiếng khóc của con, lại thèm những cơn khóc lóc ăn vạ đòi mẹ bế mẹ ôm, thèm cảm giác bận bịu nhưng lúc nào đằng sau cũng có hình hài nhỏ bé ấy dõi theo mình.

Nhanh lắm…Chớp mắt một cái, tất cả chúng ta – những người mẹ đang còn rất trẻ – sẽ đến ngày ấy. Cái ngày mà bọn trẻ trả lại cho chúng ta sự tự do mà chúng ta đang khao khát có được ở hiện tại. Liệu rằng đến lúc đó ngoảnh đầu nhìn lại, chúng ta có điều gì hối hận hay không?

Đánh con, mắng con, bỏ rơi con để chạy theo cơm áo gạo tiền…những điều này có đáng để nó xảy ra trong những năm quá ngắn ngủi này hay không?

Khi những đứa con của chúng ta khóc, đích thực là con đang cần sự giúp đỡ, khi ấy chúng ta ở đâu?

Khi những đứa con của chúng ta đòi hỏi chúng ta trả lời vô vàn câu hỏi, khi ấy chúng ta ở đâu?

Khi những đứa con của chúng ta cần chúng ta bảo vệ, chúng ta đang ở đâu?

Muốn được bên con – tại sao không phải là lúc này – mà phải đợi đến vài chục năm sau, khi con đã đi thật xa rồi, chúng ta lại khao khát được ôm con vào lòng. Liệu có quá muộn màng?

Những gì bạn đang dành cho con, sẽ luôn luôn được ghi nhận trong trí nhớ, trong trái tim của con. Con dùng những khoảnh khắc ấy để làm bước đệm cho sự trưởng thành, lớn lên, và bay đi khắp mọi nơi.

Những lúc con nhìn thấy bạn kiên nhẫn giảng giải cho con một câu hỏi dù rất ngây ngô, những lúc bạn đợi con mang xong một đôi giày dù rất chậm chạp, những lúc bạn hoãn lại tất cả mà chạy đến ôm con vào lòng sau khi con té ngã…con sẽ mang tất cả những hành động nhỏ bé này của mẹ để bước vào hành trình cuộc đời của riêng con.

Tình yêu và thời gian dành cho con – chưa bao giờ là lãng phí, chưa bao giờ là vô nghĩa!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *